[ Nơi ta an lòng] Chương 4

Chương 4

Ngày hôm sau sáng sớm, Liêu Hành bị điện thoại Thân Việt đánh thức, mới phát hiện Vinh Mặc đã đi mất.

 

Mở cửa cho Thân Việt, vừa rửa mặt vừa nghe y nói cách ứng phó với phóng viên cùng diễn viên hóng hớt, nói ngắn gọn là: đánh Thái cực.

 

Liêu Hành thành thật gật đầu, đề nghị của Thân Việt thường là cách giải quyết tốt nhất.

Hai người ra khỏi khách sạn, theo nhân viên phục vụ của khách sạn dẫn cậu từ cửa thoát hiểm an toàn đi ra bãi đỗ xe cửa sau của khách sạn, tránh đi những phóng viên đang ngồi chồm hổm bên ngoài, trực tiếp đi tới phim trường. Trên đường Thân Việt sắc bén phát hiện Liêu Hành đang xoa bụng, nhất thời sầm mặt: “Cậu tối hôm qua ăn khuya?”

 

Liêu Hành tay xoa bụng ngay lập tức vạch bụng ra, còn nghiêm túc nói: “Tất nhiên là không nha, tui tối hôm qua lúc gần đi ngủ ngồi hít đất, hiện giờ bụng có chút đau, xoa một chút thôi.”

 

“. . .” Bụng có chút đau? Này là cách nói quỷ gì a? Thân Việt cảnh cáo cậu, “Nếu như anh đây phát hiện chú làm càn trước mặt đại boss, coi chừng anh chém chú!”

 

Liêu Hành trợn to mắt bày tỏ sự trong sạch: “Cậu cho tui mượn một trăm cái gan cũng không dám đâu! Đại boss kia! Thực sự rất đáng sợ không phải sao?”

 

Thân Việt bĩu môi: “Thực sự rất đáng sợ sao? Vậy cậu tối hôm qua cùng người đáng sợ như vậy ngủ chung, còn ngủ vô cùng say.”

 

“. . .” Liêu Hành thở dài, “Quân muốn thần ngủ, thần có thể nào không ngủ?”

 

Thân Việt bị làm cho muốn ói, một cái kịch bản quăng qua: “Đọc kịch bản cho anh!”

 

Tới phim trường rồi, phóng viên bên ngoài nhìn thấy cậu trực tiếp bu lại, bảy miệng tám lời hỏi vấn đề, Thân Việt miệng nói sắp muộn giờ diễn, che chở cậu đi vào phim trường. Cả quá trình Liêu Hành chỉ phụ trách mỉm cười xin lỗi, tỏ vẻ đạo diễn sắp nổi bão, rồi đi vào trước.

 

Vào tới phim trường, đạo diễn từ chối người không phận sự chớ đi vào, trừng mắt liếc cậu một cái liền để cậu nhanh hóa trang, chính mình cùng phó đạo diễn và Thân Việt đi ra tiếp đãi phóng viên, thuận tiện tuyên truyền cho phim.

 

Liêu Hành cùng mấy vị diễn viên nam dùng chung một phòng hóa trang, đi ra liền phát hiện những người khác đã chuẩn bị gần xong, chủ động chào hỏi mọi người: “Chúc mọi người buổi sáng vui vẻ!”

 

“Chào buổi sáng!” Mọi người cũng chào cậu.

 

Người hóa trang giúp cậu tạo mẫu tóc, miệng cười hì hì thăm dò: “Hành Hành, tối hôm qua ngủ thế nào? Có mơ thấy mỹ nữ không đó?”

 

Mới vừa bắt đầu liền không tốt, sau lại ngủ thật sự sâu! Liêu Hành trong lòng buồn nôn, ngoài miệng lại cười hì hì đáp lại: “Ai nha đương nhiên là mơ thấy, còn mơ được mỹ nữ hóa trang cho tui thành một vị đại hiệp bạch y phất phới nữa đó!”

 

“Phụt!” Người hóa trang bị cậu chọc cười, biết là chỉ trêu chọc mình, tâm tình cũng tốt,

 

“Sao? Anh có chắc là không bị hóa trang thành một tên ăn xin đi xin cơm ăn không vậy?”

 

Liêu Hành ngẩng đầu, nháy mắt mấy cái: “Chị đành lòng sao?”

 

Người hóa trang cuối cùng cười to: “Ha ha ha, đương nhiên không đành! Hành Hành nhà ta đẹp trai như vậy! Hóa thành tên ăn xin rất là đáng tiếc!”

 

Mọi người trong phòng hóa trang nhất thời cũng cười một trận, cũng không có ai có ý hỏi han cậu về chuyện cô gái nhà giàu kia.

 

Liêu Hành tính tình tốt, thái độ làm người hiền lành lại hài hước, không kiêu ngạo, đối với nhân viên công tác cùng diễn viên đều rất chiếu cố, có đôi khi nhìn thấy diễn viên nhỏ bị đạo diễn mắng khóc, sẽ đưa chút đồ ăn vặt của fan nhà mình lắc lư đi qua an ủi, vừa an ủi đối phương vừa nhìn đồ ăn vặt than vãn: “Thân Việt không chịu cho tui ăn vặt, nói sẽ mập, đành phải để cậu được lợi rồi.”

 

Diễn viên nhỏ mỉm cười nín khóc, rõ ràng là trước đó còn nhìn thấy cậu ăn vụng ba miếng đi! Biết là an ủi chính mình, tâm tình cũng tốt hơn nhiều.

 

Cậu ở trong đoàn phim danh tiếng rất cao, một mặt là vì tính cách tốt, mặt khác là có tiếng tăm. Dù sao cũng là ảnh đế mà, tất cả mọi người đều thích thân cận một chút. Cho nên cho dù tất cả mọi người đều hiếu kì suy nghĩ của cậu đối với nữ nhà giàu hôm qua tỏ tình, nhìn cậu không có ý muốn nhắc tới, cũng liền thức thời không hỏi.

 

Diễn đến giờ ăn trưa, Thân Việt dặn dò vài câu, rồi để cậu đi tiếp đón phóng viên.

Liêu Hành cầm cặp lồng đựng cơm đi ra bên ngoài hàn huyên với các phóng viên.

Các phóng viên nhìn thấy cậu đến không có ra vẻ ta đây, tất cả đều nở nụ cười. Mấy năm nay phỏng vấn Liêu Hành, tuy rằng đề tài luôn tiến triển chậm chạp, nhưng mà bắt đầu phỏng vấn thật sự là tâm tình rất tốt, người thiếu niên này, vẫn là bộ dáng bình dị dễ gần. Thân Việt cho người tặng phóng viên cơm hộp, một đám người ngồi trên ghế nhỏ vừa ăn cơm vừa hỏi, thọat nhìn không giống như là phỏng vấn, thật giống như đám nông dân làm xong thì ngồi ăn chung vậy.

 

“Chào Liêu Hành, tôi là phóng viên tuần báo xx, không biết anh đã coi chương trình << Tâm ngữ tinh nguyện>> tối hôm qua chưa?” Một phóng viên đang cầm hộp cơm nghiêm túc bắt đầu.

 

<< Tâm ngữ tinh nguyện >> là một chương trình giúp cho fan thể hiện tình yêu đối với ngôi sao mình yêu thích, cũng giúp đỡ cho khoảng cách với ngôi sao trở nên gần gũi hơn. Bởi vì có những fan cuồng theo đuổi ngôi sao cùng với những nghi ngờ của dư luận mà chịu đủ tranh luận, nhưng mà chương trình này xảo diệu lợi dụng chủ đề “Ngôi sao là tấm gương, truyền bá chính là năng lượng”, phát động cùng mở ra mấy lần hoạt động công ích, đã được nhóm fan nhiệt liệt ủng hộ, trở thành chương trình giải trí đứng đầu về ra hoạt động công ích, thành công giữ vững đến bây giờ cũng chưa biến mất.

 

Liêu Hành có nghe nói, nhưng cậu quả thật không thấy, vì thế trả lời: “Tối hôm qua chụp ảnh xong trở về quá muộn, nên nghỉ ngơi luôn. Như thế nào, tiết mục tối hôm qua là của Giang Lan phải không?”

 

Liêu Hành cùng Giang Lan năm trước cùng nhận cúp ảnh đế, quan hệ cá nhân cũng rất tốt, Liêu Hành đặc biệt thích trêu chọc vị bạn tốt này, khăng khăng chính mình là fan hạng nhất của Giang Lan, tiết mục nào của nữ thần cũng chưa bao giờ bỏ qua! Thời gian dài trôi qua, mỗi lần phóng viên hỏi tiết mục gì, cậu cũng trả lời có liên quan đến Giang Lan, Lần này cũng không ngoại lệ.

 

Mọi người cười, nhưng cũng nghe ra ý cậu nói không xem, về phần thực hay giả, cũng không cần biết.

 

“Tối hôm qua có một vị mĩ nữ giàu có ở trong chương trình này thổ lộ với anh đó, đối phương còn chính là thiên kim của tập đoàn Minh Tương nha!”

 

Liêu Hành kinh ngạc nhíu mày, một bộ dạng tiếc nuối: “Tui cư nhiên bỏ lỡ thổ lộ của fan sao?! Trời ạ, tui muốn nghe fan thổ lộ lâu lắm rồi đó! Bọn họ mỗi ngày đều bôi đen tui! Các bạn có gạt tui không đó? Tui sẽ lên weibo kiểm chứng đó nha, nếu không có fan nào thổ lộ với tui, tui sẽ kiện các bạn lừa tui đó!”

 

Các phóng viên phì cười, bị cơm trong miệng làm cho ho khan! Lời này của cậu, một là vui mừng vì có người thổ lộ, lại hướng định nghĩa là fan yêu thích đơn thuần, cũng biểu đạt bản thân đối với fan vô cùng cảm ơn, cũng tẩy trắng mối quan hệ này, hiếm thấy chính là pha chút hài hước.

 

Luôn có người không chịu dễ dàng bỏ qua: “Cô ấy mong rằng nếu có thể gả cho anh là điều tuyệt nhất. Liêu Hành anh thấy thế nào?”

 

Liêu Hành giơ chiếc đũa cầm cơm hộp, chân thành nói: “Ăn xong lại nói tiếp.”

 

Chúng phóng viên: “. . .”

 

Thân Việt nhịn cười đi tới thông báo: “Buổi chiều lập tức phải diễn rồi, các vị ngại quá, Liêu Hành phải đi trước. Cảm ơn mọi người. . .”

 

Liêu Hành cũng đi qua cảm ơn mọi người, ôm lấy cơm hộp còn chưa ăn xong đi vào.

Các phóng viên vừa nhìn thấy Thân Việt liền biết phỏng vấn không thể diễn ra tiếp, quan tâm làm gì, tốt xấu gì cũng hỏi ra được chút tin tức này nọ, còn ăn chùa được chút cơm nữa! Ai có thể trông cậy vào Liêu Hành này có thể đứng đắn trả lời để chộp được cái gì chứ!

 

Văn phòng chủ tịch.

 

Vinh Mặc đem văn kiện đã ký xong giao cho thư kí đang đứng một bên, thuận tiện hỏi nàng: “Thần An gần đây có tới không?”

 

Thư kí trả lời: “Hai ngày gần đây có tới một lần, nhưng ngài không có liền trở về rồi.”

 

Vinh Mặc ngẩng đầu: “Em ấy có nói chuyện gì không?”

 

“Hình như là chuyện của bên công ty điện ảnh và truyền hình, Nhị thiếu cũng không nói nhiều lắm, chỉ nói là mấy ngày nữa sẽ đến.” Thư kí nhìn biểu tình của anh, vô cùng có năng lực hỏi: “Có nên gọi điện thoại cho nhị thiếu không?”

 

“Ừ, xem em ấy buổi tối có việc gì không, nếu nói không, thì đến đây ăn bữa cơm đi.” Vinh Mặc bổ sung, “Gọi Trầm Hướng qua cùng đi.”

 

“Vâng.” Tiểu thư thư kí bình tĩnh gật đầu, trong lòng đã sớm bắt đầu phát màu hồng:  Nhị thiếu với Nhị thiếu phu nhân cùng đi gặp sếp! Ai nha cặp vợ chồng nhỏ này gặp mặt anh vợ vì cái gì lại không có cảm giác xa cách cùng cảm động vậy nhỉ?

. . . Thư kí tiểu thư, tiết tháo của ngươi rớt rồi.

 

“À, đúng rồi, ” Vinh Mặc dừng lại, hỏi nàng, “Cô có biết Liêu Hành không?”

 

Liêu Hành? Thư kí ngạc nhiên, là một hoa si tiêu chuẩn, Liêu đại ảnh đế cái loại người gặp người người yêu hoa gặp hoa nở như thế nào có thể không biết? Huống chi Liêu Hành chính là người của Vinh thị! Thế nhưng. . . Vinh Mặc nhắc tới người này có vẻ rất kì quái, thư kí tận lực dựa theo công việc trả lời: “Chủ tịch, ngài nhắc tới chính là diễn viên Liêu Hành người kí hợp đồng với công ty Truyền Thông Vinh Thị đúng không?”

 

“Ừ.”

 

“Ách. . . Tôi biết anh ta. Có vấn đề gì sao?”

 

“Anh ta là người như thế nào?” Vinh Mặc hỏi, chỉ đơn thuần là tò mò.

 

“Anh ấy là một người. . .” Thư kí tiểu thư nhớ tới Liêu Hành cùng hình tượng chính thức với đánh giá của cư dân mạng khác nhau một trời một vực, không biết phải biểu đạt như thế nào. Nghĩ đến đấy, nàng uyển chuyển trình bày, “Liêu Hành là một người. . .Ừm, là người khá phức tạp.”

 

Vinh Mặc đối với thư kí nhà mình hiểu rất rõ, nghe hình dung như vậy, chủ động hỏi “Như thế nào?”

 

Thư kí thực chân thành mà đề nghị: “Chủ tịch, ngài nếu không vội, có thể lúc rảnh rỗi nhìn weibo cùng diễn đàn chính thức.”

 

“. . .” Vinh Mặc nhìn nàng, mặt không chút thay đổi.

 

Thư kí tuôn lệ: “Chủ tịch, tôi sai rồi, tôi ngày mai sẽ đem tư liệu của Liêu Hành chỉnh sửa lại rồi đưa cho ngài.”

 

Vinh Mặc vừa lòng gật đầu: “Đi xuống đi.”

 

Thư kí tiểu thư vẻ mặt đau khổ đi ra ngoài: Sếp sao đột nhiên lại cảm thấy hứng thú với Liêu Hành vậy? Liêu Hành này sẽ không tới chỗ sếp tìm đường chết đi?

 

Nghĩ đến Liêu Hành luôn luôn có tật xấu thích tìm đường chết, thư kí tiểu thư bỗng nhiên trở nên lo lắng: Đại boss không lẽ muốn trừng trị Liêu Hành? Liêu Hành cùng chủ tịch cũng đâu có gặp mặt thường xuyên, hẳn là sẽ không đến mức đó a. . . Từ từ! Tối hôm qua chủ tịch ở chỗ nào!

 

Thư kí tiểu thư chạy qua văn phòng của mình tra sổ ghi chép, ngày hôm qua nhật trình ghi lại rõ ràng Vinh Mặc ở khách sạn. Thư kí nhìn weibo của fan Liêu Hành, quả nhiên nhìn thấy hình ảnh quen thuộc của khách sạn. Thư kí ai thán: “Không phải chứ, đụng phải nhau? Này là duyên phận cỡ nào máu chó a! Liêu đại ảnh đế, tuy rằng anh luôn luôn tìm đường chết, nhưng mà tui thật sự không nghĩ tới anh cư nhiên ngay cả đại boss cũng dám trêu nha!”

 

Chỉ có thể nói Liêu Hành vốn không hiền lương, cho nên thư kí tiểu thư cho dù thích yy cũng không có suy nghĩ gì kì quái đối với sự gặp mặt tình cờ của hai người. Tất nhiên, bản tính của Vinh Mặc cũng khiến cho thư kí không thể nghĩ lung tung được.

 

Vinh Mặc xuất thân thế gia, là một người thừa kế xuất sắc của đại gia tộc, có truyền thống con cháu đại gia tộc cùng sở hữu phẩm chất: nghiêm cẩn, khiêm nhường, tao nhã, trầm tĩnh. Hắn khoan dung mà cường thế, khiêm tốn mà quyết đoán, cầm kỳ thi họa đều tinh thông, không hút thuốc là không đánh bạc, thích uống trà phẩm rượu luyện thái cực, còn biết một chút võ thuật.

 

Thư kí tiểu thư thường xuyên cảm khái:  đại boss nhà mình nếu sinh ở thời cổ đại, tuyệt đối được các khuê tú danh môn  tuyển chọn a!

 

One thought on “[ Nơi ta an lòng] Chương 4

  1. =]]]]] dù trong truyện hay ngoài đời thì đây cũng là lần đầu tiên tui thấy phỏng vấn kiểu này giữa dv và pv. Hài vl, vừa ăn vừa nói k sợ phun enzim và tinh bột -.-

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.