[Nơi ta an lòng] Chương 2

CHƯƠNG 2

Hai tháng sau khi gặp nhau ở nghĩa địa, Liêu Hành cũng không gặp lại Vinh Mặc. Vốn chính là vậy mà, boss Vinh bận rộn như vậy, sao có thể thường xuyên nhìn thấy? Nào giống như nhị Vinh thiếu, thường xuyên gặp mặt.

 

Liêu Hành ngồi ở trên ghế gấp ở phim trường, thong dong uống nước khoáng — Thân Việt nói cậu gần đây người có chút mập, phải kiêng tất cả đồ uống! Lúc này diễn viên nữ chính đang diễn với diễn viên phụ, Liêu Hành lấy điện thoại ra, đăng nhập vào weibo, chụp chai nước khoáng trong tay, đăng weibo:

 

@Liêu Hành muốn làm diễn viên đóng thế: Thân đại ca nói tui đây hơi mập, quỳnh tương ngọc lộ không có, chỉ có thể uống một chút nước được bác nông dân mang từ trên núi cao xuống, tui có thể đuổi việc cậu ấy không? [Hình ảnh]

 

Đúng rồi, weibo của Liêu Hành tên là “Liêu Hành muốn làm diễn viên đóng thế”, bởi vì tuy rằng nghề nghiệp của cậu là diễn viên, nhưng kỳ thật công việc mơ ước của cậu chính là một người chuyên nghiệp thâm tàng không lộ mặt phía sau hậu trường — diễn viên đóng thế. Nhưng vì những khiếm khuyết mà ai ai cũng đều biết đó là: đẹp trai, yếu sức, giá trị con người vô cùng quý giá nên vẫn luôn thất bại trên con đường theo đuổi giấc. Cậu là một học bá chuyên ngành lịch sử, nặng nhất cũng chỉ là đống sách vở này nọ, tuy rằng cha mẹ qua đời, cậu cũng là một đường dựa vào thành tích ưu việt mà được chính phủ cùng trường học giúp đỡ vay học bổng để học, cũng không có khổ sở khó khăn lắm.

 

Sau khi vào công ty, bởi vì sự ảnh hưởng từ khí chất cùng bề ngoài của cậu, Thân Việt nghiêm khắc kiểm soát cậu tiếp tục đề tài này, những thứ khiến cậu bị thương tất nhiên sẽ không chấp nhận, cho dù diễn một màn võ thuật hay bắn súng, cậu cũng chỉ đóng đùa đùa giỡn giỡn với vai diễn. Cho nên giấc mộng này của cậu vẫn là không thực hiện được.

 

Nói xa quá rồi, bàn về việc trước mắt.

 

Liêu Hành thích lướt weibo, thành thật mà nói, cậu thích lướt weibo, weixin, diễn đàn, tiểu ba, đùa giỡn từ từ với quần chúng thích nghe ngóng mấy tin giải trí trên trời dưới đất ở trên mạng, chẳng qua cậu đều dùng nick nhỏ, clone vô số, đại danh duy nhất chính là weibo này. Trong weibo này, phong cách cậu đăng weibo cùng với tính cách của bản thân vô cùng giống nhau: Không tìm chết sẽ không chịu được.

 

Nhìn xem, báo ứng lập tức tới rồi.

 

@Thân Việt: ha ha, một tên ngay cả hợp đồng còn nằm trong tay ta mà đòi đuổi việc ta? [@Liêu Hành muốn làm diễn viên đóng thế: Thân đại ca nói tui đây hơi mập, quỳnh tương ngọc lộ không có, chỉ có thể uống một chút nước được bác nông dân mang từ trên núi cao xuống, tui có thể đuổi việc cậu ấy không? [Hình ảnh]]*

 

*Thường khi dùng weibo, sẽ có tính năng lặp lại một lần nữa câu nói của người đăng trước đó khi trả lời, ví dụ như Liêu Hành post bài, Thân Việt trả lời thì sẽ hiện lại câu của Liêu Hành trước đó.

 

Fan A: Thân đại ca trước sau đều uy vũ khí phách!

 

Fan B: Hành Hành, anh lại đi khiêu chiến Thân đại ca tôn quí!

 

Fan C: Hành Hành, không tìm chết sẽ không chịu được a, anh sao lại luôn không nhớ lâu vậy? Ngoan, chụp một tấm ngửa đầu uống nước gợi cảm đi, chúng tui muốn xem hầu kết! Nhớ kỹ, nhất định phải chụp được hầu kết!

 

. . .

Liêu Hành ngẩng đầu nhìn Thân Việt uy vũ khí phách ngồi ở đối diện cậu: “Cậu ngồi đối diện với tui mà còn chuyển weibo sao?”

 

Thân Việt nâng kính râm, cười lạnh: “Nhắc nhở người nào đó tự giác giảm béo.”

 

“. . .” Liêu Hành sờ sờ bụng của mình, bi phẫn nói, “Á? Cơ bụng 6 múi của tui đâu rồi? Ngày hôm qua vẫn còn mà!”

 

Thân Việt đành mặc kệ cậu nói hưu nói vượn.

 

Buổi tối chụp hình xong đã là 11 giờ, xe vừa mới dừng ở của khách sạn, Thân Việt liền nhìn thấy một đoàn phóng viên bu lại. Còn chưa rõ ràng tại sao lại thế này, Thân Việt quyết đoán đẩy Liêu Hành vừa mở cửa xe một bên về chỗ ngồi, đóng cửa, hướng lái xe nói: “Đi cửa sau!”

 

Lái xe đáp một tiếng rồi khởi động xe, bắt đầu chạy.

 

Thân Việt không để ý tới Liêu Hành đang ai ai kêu đau, trực tiếp gọi điện cho thư ký hỏi thăm tình hình, biết được có một cô con gái nhà giàu dũng cảm ở trong chương trình giải trí hàng đầu thổ lộ với Liêu Hành, vì thế mà các phóng viên nghe tin lập tức hành động đến thăm dò ý kiến của cậu với nhân vật này. Mày Thân Việt nhăn lại, chuyện này sao lại nhảm ruồi đến vậy, thành phần fan não tàn như thế sao càng này lại càng nhiều thế?

 

Mang theo cậu từ phía phòng bếp trong khách sạn đi vào, thang máy cũng không dám dùng, đi tới thang bộ, đến khi hai người đi đến lầu sáu, mới dừng lại.

 

“Làm sao vậy?” Liêu Hành thở hổn hển hỏi, bọn họ đang ở lầu bảy.

 

“Cậu cảm thấy phòng kế bên chúng ta có phóng viên không?”

“. . .” Liêu Hành nhớ tới sự hung tàn của đám phóng viên, tỏ vẻ, “Chúng ta vẫn là đổi phòng đi.”

 

Hai người trực tiếp đi tới lầu sáu, Thân Việt nhờ quản lý gọi điện cho đại sảnh xin đổi phòng, biết được phòng trong khách sạn đã đầy, không thể đổi phòng, bực bội đến muốn mắng người. Chắc chắn là có phóng viên nhân cơ hội vào ở! Đang cãi nhau với quản lý đại sảnh, Liêu Hành kéo kéo tay áo y.

 

“Cái gì?!” Thân Việt tức giận.

 

Liêu Hành vội ho một tiếng, nâng nâng cằm, nhìn về phía trước: “Đại Boss!”

 

“Gì?” Thân Việt quay đầu nhìn, liền thấy Vinh Mặc đang dặn dò công việc với trợ lý đi về phía bên này, không chú ý tới bọn họ.

 

Liêu Hành nhớ lại lần gặp mặt cẩu huyết lúc trước, rất muốn bỏ chạy, ai ngờ mắt Thân Việt sáng lên, vội vàng tiến đến chào hỏi: “Chủ tịch!”

 

“. . .” Liêu Hành thật muốn đập y một gậy! Tui gặp còn trốn không kịp đó nha.

 

Vinh Mặc tất nhiên là có ấn tượng với Thân Việt, nhìn thấy y liền dừng lại đáp: “Thân Việt, cậu sao lại ở trong này?”

 

“Ách. . . Tôi cùng Liêu Hành đến đây chụp ảnh.” Thân Việt vừa kéo cậu qua, vừa nhéo cánh tay cậu.

 

Liêu Hành chịu đựng đau đớn hướng Vinh Mặc chào hỏi, cười đến sáng lạn: “Chào chủ tịch!”

 

“. . .” Thân Việt thật muốn bóp chết cái tên ngay tại trước mặt ông chủ cũng không có tiền đồ!

Vinh Mặc đối với Liêu Hành thật ra cũng không có phản ứng gì, gật gật đầu cho có đáp lại, quay đầu hỏi trợ lý: “Hôm nay có chuyện gì sao?”

 

Trợ lý nhìn bọn Liêu Hành, thành thật trả lời: “Bên ngoài có rất nhiều phóng viên.”

 

Liêu Hành, Thân Việt: “. . .”

 

Ông chủ người sao lại anh minh như vậy? Cư nhiên hỏi trợ lý, thật là gian xảo!  Thân Việt nội tâm đối với việc không thể chủ động mượn cơ hội xin giúp đỡ vô cùng bất mãn.

Cũng may Vinh Mặc không phải ngốc, ánh mắt từ trên Liêu Hành nhìn qua liền biết sơ sơ tình huống, chủ động hỏi: “Cần giúp gì không?”

 

Thân Việt đẩy Liêu Hành đi: “Phiền chủ tịch thu lưu cậu ấy một đêm đi!”

 

Liêu Hành nhất thời không dám ho he, lảo đảo ngã vào người Vinh Mặc, Vinh Mặc nâng tay bắt lấy cánh tay cậu, hai người bốn mắt nhìn nhau.

 

Liêu Hành nhìn sát gương mặt Vinh Mặc, đầu ốc trống rỗng, biểu tình dại ra.

Vinh Mặc. . . Mặt không đổi đẩy cậu ra, bình tĩnh gật đầu: “Được.”

 

Thân Việt không nghĩ ra được phải nói gì đối với hành động mất mặt của ảnh đế nhà mình, bỏ lại câu: “Tôi ở cùng Phương trợ lý ha.” liền lôi kéo trợ lý tiên sinh bỏ chạy.

 

Liêu Hành xấu hổ nhìn Vinh Mặc, người sau cũng đã cất bước đi về phía trước rồi.

 

Liêu Hành vội vàng đuổi theo, trong lòng nói thầm: Đại boss cũng dễ dụ nha, lại chịu thu lưu mình? Nhưng mà nói gì thì thực tế, nhà Vinh Mặc mở công ty truyền thông vĩnh viễn không sợ đóng cửa, không ai có thể kéo hai huynh đệ đang trên cao này! Khuôn mặt kia. . . Chẹp chẹp, gien di truyền thật là tốt, đại boss so với nhị boss còn đẹp trai hơn nha! Vừa rồi nhìn gần, lông mi có vẻ rất dài.

 

Liêu Hành đang nghĩ đến xuất thần thoáng cái đụng vào vai Vinh Mặc, người phía trước đã mở cửa phòng.

 

“Thực xin lỗi, thực xin lỗi. . .” Liêu Hành liên tục giải thích.

 

Vinh Mặc không nói gì, thản nhiên liếc cậu một cái, bước vào. Vinh Mặc có thói quen khi vào cửa liền cởi áo khoác, trợ lý không ở đây, Liêu Hành liền chủ động tiến lên nhận lấy áo khoác tây trang cùng cà vạt của đối phương, muốn chân chó bao nhiêu liền chân chó bấy nhiêu. Nhưng điều đó lại làm Vinh Mặc kinh ngạc, đây không phải là đang vuốt mông ngựa hay sao? Thế nhưng nhìn thấy Liêu Hành xoay người thành thạo treo quần áo, thắt lưng thẳng tắp, treo quần áo cũng vô cùng tùy tiện, không có chút tư thái nịnh nọt. Vinh Mặc tự nhiên bật cười, cảm thấy chính mình thật sự là suy nghĩ nhiều.

 

Liêu Hành quay đầu nhìn thấy khóe miệng Vinh Mặc treo ý cười thản nhiên, mờ mịt: “Sao vậy?”

 

“Không có gì.” Vinh Mặc lắc đầu, chỉ vào giường đôi to đùng hỏi cậu, “Chỗ này của tôi chỉ có cái giường đó, chỉ sợ cậu với tôi phải ngủ cùng, cậu không ngại chứ?”

 

Một. . .một giường? ! Liêu Hành choáng váng, sáu năm vào công ty cũng chưa gặp qua đại boss vài lần, hôm nay gặp mặt chưa đến 1 phút liền lên giường với đại boss? Này tiết tấu có phải có gì đó không đúng? Mà. . . hơn nữa. . . lại là lần đầu cùng người khác ngủ chung giường.

 

Tốt nghiệp đại học gặp mặt bạn bè uống một trận xong, bốn năm người cùng nhau ngủ! Giờ lại biến thành ngủ cùng đại boss, từ ngủ ổ rơm lập tức bay vọt đến ngủ ở đống kim cương, áp lực như núi a!

 

Vinh Mặc nghi hoặc: “Như thế nào?”

 

“Ách. . . Không, không ngại! Tôi nên xin lỗi mới đúng, quấy rầy chủ tịch.” Liêu Hành không dám lỗ mãng ở trước mặt Vinh Mặc, cách ba bước đứng ở giá áo.

 

Vinh Mặc cũng không khách khí, tùy ý nói: “Nếu cậu không tính về phòng của mình lấy hành lý, liền gọi cho tiền sảnh, để bọn họ đưa tới một bộ dụng cụ rửa mặt cùng áo ngủ lại đây.”

 

“Được.” Liêu Hành nhìn anh vào phòng vệ sinh, đột nhiên hỏi một câu: “Chủ tịch, ngài dùng qua cơm chiều chưa?”

 

Vinh Mặc ngừng bước: “Còn chưa.”

 

“Ừ, ừ, tốt.”

 

Vinh Mặc còn đang đợi, ai ngờ Liêu Hành nói một câu tốt rồi thôi. . . Vinh Mặc không nói gì, xoay người đi vào.

 

Liêu Hành ngẩng đầu nhìn xung quanh phòng, cũng không phải phòng tổng thống khoa trương trong truyền thuyết, chỉ được cái giường đôi khá lớn, thậm chí điều kiện cũng không bằng phòng của mình trên lầu kia. Cậu có chút ngoài ý muốn khi được Vinh Mặc cứu, tranh thủ thời gian gọi điện cho đại sảnh, mang đồ dùng vệ sinh cá nhân cùng áo ngủ, lại nhờ bọn họ ra chợ đêm gần đó mua mấy phần ăn khuya.

 

Liêu Hành thường xuyên ở chỗ này quay phim, cũng thường ở khách sạn này, bản thân đối với hoàn cảnh gần đây cũng rất tinh tường. Người ở đại sảnh cũng quen cậu, biết cậu sẽ đưa thêm tiền tip, liền dựa theo mấy tiệm bán đồ ăn khuya cậu chỉ mà mua.

 

Vinh Mặc ở bên trong tắm rửa, giặt dũ rất lâu, người mua đồ đã đem đồ ăn đưa tới, Liêu Hành nghĩ muốn chờ đại boss rồi mới ăn, buồn chán đến chết, liền lướt weibo, đương nhiên, vẫn là đăng nhập nick nhỏ, dung quý danh (nick chính của Liêu Hành ý) tuyệt đối sẽ bị hành liền.

 

Trên mạng quả nhiên là một mảnh tinh phong huyết vũ, có khen ngợi con gái nhà giàu khá dũng cảm, có bới mọc chuyện gia đình người ta, có tranh giành thổ lộ việc lấy chồng, có mắng chửi đám thiếu nữ mắt mù thích Liêu Hành không hề có ưu điểm nào, có liệt kê mấy scandal CP (với diễn viên nam khác ) của Liêu Hành cùng khuyên nhủ vị cô nương: Không cùng giới tính làm sao nhắc tới chuyện yêu đương? Tỉnh đi cưng!

 

Liêu Hành phẫn nộ quăng di động: Có scandal với nam diễn viên hồi nào cơ chứ! Không đúng giới tính này (╯‵□′)╯︵┻━┻

 

2 thoughts on “[Nơi ta an lòng] Chương 2

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.